Hà cớ gì mà hổ thẹn với Tiền nhân ?

Vũ Đông Hà – So với tiền nhân từ ngày xuống tàu làm phụ bếp cho thực dân đến lúc tiền nhân thỏ thẻ “tôi nói đồng bào có nghe rõ không” thì 14 đứa cháu của tiền nhân đã tiến nhanh tiến mạnh cực kỳ. Mắc mớ gì chúng cháu phải hổ thẹn với tiền nhân! Trình sơ với Bác:

1.   Chú Trọng lú – Tiến sĩ chính trị học,

2.   Chú tư Sang – Cử nhân luật,

3.   Chú ba Dũng – Cử nhân luật,

4.   Chú út Anh – lưỡng cử nhân luật / chính trị,

5.   Chú Thanh lù đù – Đại học khoa học quân sự, lý luận chính trị cao cấp,

6.   Chú Rứa – Phó giáo sư, tiến sỹ triết học,

7.   Chú Hùng hói – Tiến sỹ Khoa học kinh tế,

8.   Chú Hải hai nhựt – lưỡng cử nhân kinh tế / văn chương,

9.   Chú Nghị – Tiến sỹ triết học,

10. Chú Phúc – Đại học kinh tế, Lý luận chính trị cao cấp,

10. Dì Phóng – Cử nhân luật,

12. Chú Huynh – Tiến sĩ,

13. Chú Dụ – cử nhân kinh tế,

14. Chú Quang – PGS. TS luật.

14 đứa bằng cấp gom lại dư sức cười văng nước miếng vào mặt trình độ của bất kỳ bè lũ chóp bu lãnh đạo nào trong vũ trụ này.

Ngày xưa trình độ của Bác “Tôi chẳng có tư tưởng, học thuyết gì, đã có đồng chí Síttalin-Mao Trạch Đông nghĩ hộ…” . Cái “chẳng có tư tưởng, học thuyết gì” đã được các cháu bằng-cấp-một-đống của bác thần thông biến hóa thành Tư Tưởng Hồ Chí Minh vĩ đại. Từ cái Bác-không thành Bác-có, từ việc Bác-chết giỏi hơn Bác-sống có phải là nhờ cháu hơn Bác là đảng có phúc không! ? Thế thì những đứa cháu tài giỏi này có quái gì để phải hổ thẹn với tiền nhân! ?

Báo cáo Bác:

Tiếp tục sự nghiệp “bên kia biên giới là nhà, bên này biên giới cũng là quê hương” của chú Tố Hữu; nối gót hào khí “tự hào là người lính trên tiền đồn của phe XHCN” của chú Đồng, theo đuôi tinh thần “Chúng ta đánh là đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc” của chú Duẩn, chúng cháu đã:

– Dâng trọn ải Nam Quan cho bác Mao.

– Cúng không nửa Bản Giốc cho bác Chu.

– Biếu đẹp núi rừng biên giới nhỏ xíu xêm xêm tỉnh Thái Bình cho bác Đặng.

– Bỏ luôn, khỏi mất công ngó ngàng mấy hòn chim ỉa từ thời Bác và chú Đồng “báo tin để Đồng chí Tổng lý rõ: Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của Chính phủ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa quyết định về hải phận của Trung Quốc. ”. Đứa nào lẻo mép Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam, chúng cháu tống vào tù vì tội “trốn thuế”; ra tù chúng cháu nhốt tiếp không cần xử; Đứa nào lò mò xuống đường bày trò yêu nước chúng cháu sai công an đạp rát mặt, biểu dân phòng khiêng lên xe buýt, cho đi phục hồi nhân phẩm, mướn côn đồ ném phân quăng mắm vào nhà.

Chừng đó cũng đủ làm gia tài, di sản quý báu cho quan hệ tuy-hai-nhưng-là-một mà tiền nhân đã khổ công tiếp tay gầy dựng từ thuở ban đầu lưu luyến ấy để truyền lại đời đời cho các thế hệ mai sau như chú Lú đã phán, chú Vịnh đã tuyên. Đem ra cân đo đong đếm từng xăng ti đến ki lô mét đất vàng biển bạc, từng con chữ nguyện hết lòng, biết ơn sâu sắc, từng nụ hôn nồng ấm với các đồng chí anh em… thì giữa tiền nhân và chúng cháu ai là người đóng góp cho sự nghiệp bên kia biên giới cũng nhà – bên này biên giới cũng là nhà anh em nhiều hơn ? Hỏi tức là trả lời: Mắc mớ gì mà chúng cháu phải hổ thẹn với tiền nhân!

Đó là những gì đã giao. Còn những thứ chưa giao – báo cáo thêm với Bác:

Tây nguyên bu xịt đã có bác Hồ bên kia biên giới là nhà khai thác dùm. Rừng đầu nguồn đã có bác Ôn đốn hộ. Đường sá, cống rãnh, đê điều, xưởng lọc dầu, nhà máy điện, đường cao tốc, (tính luôn hố tử thần), mảnh quần che mông, manh áo che ngực, đôi dép đi bộ, xe dream chở đào… đều đã được con cháu bác Mao làm cả. Chúng cháu chỉ nằm phè, ngồi chơi rút ruột công trình. Ngoài biển thì bác Lạ tuần tra kỹ lưỡng ngăn chận mọi thế lực thù địch. Trong bờ thì cũng bác Lạ xây đầm ép cá, nuôi tôm. Con cháu của tiền nhân ung dung sáng say chiều xỉn, đủng đỉnh tiến nhanh tiến mạnh lên chủ nghĩa xã hội bằng đuôi tư bản thằn lằn. Thành tích như vậy cho nên chú ba Dũng mới được hãng rác tận bên Đức công nhận là Thủ tướng xuất sắc nhất Á Châu. Xét cho cùng, những công trạng vàng trời này có kém gì ai! ? Vậy thì chém chết chúng cháu cũng không thể nào hổ thẹn với tiền nhân!

Ngày xưa tiền nhân thỏ thẻ hỏi “Tôi nói đồng bào có nghe rõ không ?” thì mới đây thôi chú Bình ruồi lại to tiếng chửi “dân còn ngu quá, cho nên chưa cho cái yếu kém của các ngân hàng bộc lộ ra“. Khi nào dân tự tu dưỡng cho đỡ ngu đã hẵng hay! Tại sao tiền nhân không vục dậy động viên các cháu của Bác kéo dài tuổi ngu của dân thêm vài trăm năm nữa (nay mới có 67 năm). Dù đã chết thì cũng phải biết tự hổ thẹn chứ ? Thật đáng trách!

Đã 43 năm nay không thấy tiền nhân viết báo, làm thơ, phát biểu,… Dư luận thù địch quốc tế kháo nhau rằng, Bác đã băng hà? Nhưng gần 200 cháu bác thì bảo tư tưởng, văn thơ, di chúc và đạo đức của bác vẫn sống đành đạch. Bác tưởng thích chết-nghỉ-ngừng là được ư? Cái này phải có nghị quyết, bằng không cứ tiếp tục làm việc không lương đã. Cái này cả Nin – Mao – Minh – Kim và trong tương lai là Đen nữa đều thua tiền bối của mình là Tào Tháo nước Ngụy thời Tam Quốc – Người đã biết giấu xác của mình để cho đến nay chẳng thằng chó nào tìm ra được, chứ chưa dám nói đến chuyện đóng cọc mộ-mả hay bắt phải tiếp tục làm việc không hưởng lương. Ngày nay, miền bắc có Mai Dịch và miền nam có Thống Nhất, cả hai đều là nghĩa trang Liệt Sĩ và đều mát mẻ lắm, …Hehe. Hà cớ gì chúng cháu phải hổ thẹn với Bác?

Cuối cùng, và điều này phải kết luận rõ ràng, minh bạch, rành mạch, dứt khoát với Bác:

Tụi cháu đa phần đều không thể điền được cái mẫu Chứng minh nhân dân mà chú Quang đang rục rịch đòi phải có họ cha tên mẹ. Biết đâu mà điền! Ơn nghĩa sinh thành, cha coi như xongmẹ xem như bỏ kể từ ngày có Bác. Hổ thẹn với cha sinh mẹ đẻ còn chưa/không/mặc kệ thì: Chúng cháu làm đếch gì mà BIẾT hổ thẹn với tiền nhân!

Nhân ngày Quốc khánh sắp đến với những cảm xúc đặc biệt, tràn ngập trong tâm khảm cảm xúc thiêng liêng và lắng đọng về ý nghĩa vĩ đại của Ngày Độc lập, với non sông và dân tộc Việt Nam ta, da diết xuất hiện trong khoảnh khắc những gương mặt đã gặp, những ngôi nhà, góc phố, hàng cây, mỗi ngôi làng hay thậm chí một tiếng chuông chùa trong đêm… Sau hàng ngàn năm lịch sử, đất nước chưa bao giờ đẹp như hôm nay nhờ vào ngày Độc lập ấy!
Trước lá cờ màu máu tươi của đảng, dưới cái đầu thạch cao của lãnh tụ thiên tài, anh hùng giải phóng dân tộc vĩ đại, nhà văn hóa kiệt xuất, người dẫn dắt chúng cháu đi theo con đường cách mạng đúng đắn, làm rạng rỡ dân tộc ta, non sông đất nước ta, chúng cháu, những hậu duệ biết hèn đúng việc, ác đúng người của tiền nhân, tay nắm chặt tay hô lên lời thề xác quyết:“Đếch có, biết, thèm Hổ thẹn với tiền nhân!”

28/8/2012
ncphuong (trích lược)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s