Tương lai của người đi giữa Thiện và Ác

Từ bỏ mọi hy vong ngươi bước vào cổng Địa ngục

Tiêu chuẩn tối thiểu để được bước vào địa ngục là “Từ bỏ mọi hy vọng

Trần Quốc Việt (Danlambao) – Rất nhiều trong số chúng ta vẫn chỉ là sinh vật thuần túy (vô nhân tính), chỉ biết ngày hôm nay mà không nhớ lịch sử đã qua, cũng không quan tâm đến tương lai ngày mai… Thiên đường không muốn đón ta và địa ngục cũng không chứa chấp ta, vì chúng ta là kẻ đi giữa hai chiến tuyến quyết định nền văn minh tinh thần và đạo lý của con người. Không ai giúp ta hóa kiếp, vì không có thuộc tính điển hình để biến thành bất kỳ loài nào mà chúng ta đã và đang chứng kiến.

Rất nhiều trong số chúng ta là kẻ bàng quang – những người chọn đứng bên lề của mọi sự. Chúng ta không trực tiếp làm điều ác, nhưng chúng ta cũng không có can đảm làm điều thiện.

Người ta cố gắng đi vòng qua người bị tai nạn trên đường để tránh mọi phiền toái. Người ta không muốn dừng lại để tìm cách cứu giúp nạn nhân. Đó không phải lỗi của chúng ta, và chúng ta còn phải bận rộn với biết bao lo toan đời thường.

Người ta đi ngang qua đám dân oan bên đường mà lòng không mảy may gợn lên niềm xúc động. Người ta không muốn lên tiếng chỉ trích những kẻ gây ra bao khổ đau cho họ. Đó không phải là lỗi, là chuyện của chúng ta, và chúng ta còn phải bận rộn với biết bao lo toan đời thường.

Chúng ta không chọn thiện hay chọn ác. Chúng ta chọn sự an thân. Chúng ta là những con người sinh vật chỉ biết chăm chút cho mình. Chúng ta không phải là những con người xã hội với mong muốn được làm tròn trách nhiệm xã hội bằng nỗ lực cá nhân để làm trong sạch môi trường xã hội chung qua việc cổ vũ điều thiện và phê phán điều ác. Vì sự nghi kỵ lẫn nhau đã xâm chiếm cả thể xác lẫn tinh thần, cho nên chúng ta sống cùng với triệu người mà luôn cảm thấy đơn độc. Vô cảm là kết quả tất yếu mà chúng ta buộc phải trải qua, phải thừa nhận như một phẩm chất, một vũ khí để tự vệ,… không thể tách rời.

Trong hoàn cảnh đất nước bên bờ vực của sự tiêu vong về đạo lý và văn hóa, chúng ta vẫn là con người sinh vật chọn đi giữa thiện và ác.

Không có ngục nào trong 9 tầng ngục sẵn sàng chứa chấp-đày đọa-hóa kiếp (cải tạo) mẫu người “vô nhân cách“. Họ sẽ vĩnh viễn tại đây…

Trong hoàn cảnh đất nước bên bờ vực của sự tiêu vong về địa lý, trước sự xâm lược toàn diện của Trung Quốc, với sự trợ giúp đắc lực và ngấm ngầm của chính quyền tay sai. Chúng ta vẫn chỉ là con người sinh vật thuần túy, chỉ biết hôm nay mà không muốn nhớ lịch sử đã qua và không quan tâm đến tương lai ngày mai. Không hề quan tâm và cũng thật khó khăn để trả lời cho các câu hỏi: Ta là ai? Ta từ đâu đến? Khi chết ta về đâu?…

Chúng ta không đứng dưới ngọn cờ chính trị nào, dù độc tài hay dân chủ. Chúng ta không đứng dưới ngọn cờ đạo đức nào. Chúng ta là những kẻ suốt đời đi không có cờ.

Thiên đường không muốn đón ta và địa ngục cũng không chứa chấp ta, vì chúng ta là kẻ đi giữa hai chiến tuyến tạo nên đạo lý làm người.

Trong tác phẩm Địa Ngục (Inferno) thi sĩ người Ý Dante đã viết về nơi ở của chúng ta – những kẻ luôn đi giữa Thiện và Ác:

Ngay sau Cổng địa ngục là nơi ngoài cùng của địa ngục, chưa hẳn là địa ngục thật sự, trên đó có khắc câu “Từ bỏ tất cả hy vọng, ngươi bước vào đây“. Ngay khi bước qua cổng địa ngục Dante nghe muôn vàn tiếng kêu la đau đớn. Thi sĩ Virgil, người dẫn đường cho Dante giải thích tiếng than khóc này là của những linh hồn lúc sống không theo thiện hay ác, tức những người không có những chọn lựa ý thức về đạo đức, cho nên Địa ngục cũng từ chối không nhận họ.

Những linh hồn này phải vất vưởng bên ngoài lối vào các tầng địa ngục, và họ không ngừng chạy theo sau lá cờ trắng. Ruồi và ong cắn họ không ngừng, lúc nhúc những con sâu đang hút máu họ. Trong số họ có cả những thiên thần bị đày đọa vì đã đứng giữa hai chiến tuyến-những người không đứng về phía Chúa nhưng cũng không đứng về phía Satăng trong cuộc chiến tranh Thiện-Ác…“.  Đó chính là tiêu chuẩn mà các ngục tối của địa ngục áp đặt cho những ai đã vượt qua chiếc cổng ban đầu.

Nếu thi sĩ nói đúng thì chúng ta, kẻ trước người sau, sẽ gặp nhau ở nơi này và cùng nhau chạy hoài theo lá cờ trắng vô nghĩa vì khi trên dương thế chúng ta đã chọn không đứng dưới lá cờ Thiện hay Ác nào.

Trần Quốc Việt

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s