Tiên trách kỷ, hậu trách nhân

Cuộc sống sẽ công bằng khi luật nhân quả phát huy tác dụng

Suy đến cùng, mọi nỗ lực của con người chỉ để luật nhân quả phát huy tác dụng

Blog Cầu Nhật Tân – Còn đang choáng váng với mấy cú đòn “hội đồng” tại Hội nghị TW 6, đồng chí X lại phải tiếp tục đối mặt với nhiều thử thách mới phát sinh.

Bên trong, Luật Phòng chống tham nhũng sửa đổi đã đẩy đồng chí khỏi vị trí vừa đá bóng vừa thổi còi. Ngoài kia, nợ công triệu tỉ ngập hết vào bất động sản. Hệ thống thống kê theo kiểu “bốc thuốc” của xứ Vịt thì chẳng ai lần ra được con số chính xác. Tuy nhiên, xứ Vịt bây giờ rệu rã, xanh xao bởi con quỷ nợ công, quỷ tham nhũng Dracula… thì ai cũng biết.

Nhớ lại một thời hoàng kim, dưới sự lãnh đạo sáng suốt và tài tình của Đảng, đất Vịt ta rầm rộ đi tắt đón đầu hòng tiến lên chủ nghĩa xã hội trước nhân loại. Dự án xây lắp khổng lồ nghìn tỉ kìn kìn ký mỏi tay, huê hồng thu mệt nghỉ.

Thủ tướng của đất nước đỉnh cao trí tuệ, trong mấy năm liền, mỗi ngày tự tay ký một quyết định thu hồi đất giải phóng mặt bằng cấp quốc gia. Không hiểu cái túi của Ngài phải bự cỡ nào mới chứa hết nổi tiền phần trăm, lại quả. Doanh nghiệp đua nhau bỏ ngành nghề làm ăn bấy lâu, nhảy hết sang nhà đất và chứng khoán. Vốn liếng được điều tiết vặn vòi cho chảy tiệt sang chứng khoán và bất động sản để ăn ngon và thu tiền tươi ngay. Cả nước biến thành đại công trường. Cả nước đi buôn đất. Cả nước chơi chứng khoán. Cả nước chạy dự án. Cả nước giải phóng mặt bằng. Giải phóng mặt bằng là nhiệm vụ chính trị của toàn hệ thống chính quyền (như đồng chí Bí thư người xứ Thanh từng huấn thị để huy động cướp đất dân ngay tại Hà thành).

Dân dưới xuôi bị tước ruộng cấy cày bởi dự án công nghiệp, đô thị. Dân vùng ngược chịu mất đồi nương vì thủy điện, khai khoáng bán thô. Những con bạc càng chơi càng hăng máu trong sới bạc bịp vĩ mô cấp quốc gia. Lãi suất huy động tăng liên tục để có đủ tiền xỉa tiếp vào các cửa trong sới. Lãi suất ngân hàng cho vay buộc phải không ngừng tăng theo. Bí tiền, các con bạc gỡ cả tập đoàn nhà nước, nướng vào canh đỏ đen. Lỗ, thất thoát, thậm chí mất hàng trăm nghìn tỉ. Thời đại chỉ có thằng ngu và thằng mất trí mới lao đầu vào sản xuất chân chính. Hàng hóa buộc phải nhập ngoại từ cái tăm để trám lỗ hổng sản xuất trong nước. Cán cân thanh toán quốc gia bỗng chốc lộn tùng phèo không tài gì thăng bằng nổi.

Canh bạc bịp phát triển kịch điểm đến độ cháy sới, sắp vỡ bung. Một số con bạc tỉnh táo hơn, ăn non nhanh chân bán sới tạo hội chứng giật mình, tháo chạy. Chứng khoán ế xề bán không ai mua. Nhà đất thê thảm chào bằng 1/3 giá vẫn không người thăm hỏi. Ngoài chợ, giá rau, gạo mắm muối tăng từng giờ. Doanh nghiệp nhà nước luôn chứng tỏ vai trò chủ đạo trong việc không ngừng nâng giá mặt hàng độc quyền điện, xăng dầu … Các chính trị gia chẳng bỏ lỡ cơ hội trời cho nhanh tay tăng và sinh thêm nhiều thuế phí … Phúc cho dân Vịt tôi chưa. Có Đảng nào, Nhà nước nào trên quả địa cầu này lại quan tâm chăm lo đời sống của dân tốt như vậy?

Ngân hàng, thúc đẩy bởi lòng tham, chính sách tồi và sự dối trá, nay đối xử với doanh nghiệp sản xuất kinh doanh như kẻ thù nhằm giành giật miếng ăn và sự sống. Trong sự giành giật này, doanh nghiệp buộc phải chết dưới mũi tên lãi suất cao. Khi doanh nghiệp chết rồi thì ngân hàng cũng chẳng thể tồn tại.

Không sao. Ngân hàng Nhà nước đã quán triệt tinh thần tự chủ, kể cả việc dùng “mỹ nam kế” – Cử đồng chí đại tá tình báo công an sử dụng “biện pháp nghiệp vụ” với nữ cán bộ nước ngoài để nhập mấy cỗ máy in tiền công suất lớn về cất một chỗ chờ khi hữu sự như ni. Thiếu tiền à? Các chú yên tâm, anh cứ ấn lệnh PRINT thì xã hội các chú có tiền lưu thông xả láng. Hôm trước đi ngủ, tháng lương lĩnh về còn mua được mươi cân gạo những mong sống qua ngày đoạn tháng. Sáng hôm sau ra chợ, nắm tiền này chỉ đủ hai chai mắm loãng cầm hơi.

Nông thôn hoang vắng như thời chiến. Người người, nhà nhà mất ruộng, bỏ sản xuất kéo nhau ra phố bán nốt sức tàn kiếm chút tiền tươi. Nơi đô thị ồn ào, nhộn nhạo nghịt người, xì ke mại dâm ma túy tội phạm tràn lan ngộp thở. Khu công nghiệp mọc lên bừa bãi tận dụng “thế mạnh” nhân công giá rẻ, đất cướp được không. Nay lương không đủ sống, chủ vỡ nợ bỏ chạy, công nhân bãi công, biểu tình không lúc nào ngơi. Dự án đô thị bỏ bê như bãi tha ma. Khu đại công nghiệp không người khác gì nơi hoang phế …

Các nhà tài trợ cho xứ Vịt lại vừa nhóm họp. Thôi rồi cái luận điệu Việt Nam là mẫu mực tăng trưởng bền vững cho thế giới học tập. Thay vào đó là những lời chỉ trích, những cú thúc thay đổi hệ thống. Cam kết thì có vẻ nhiều nhưng chẳng ai dại gì cho tiêu tiền mà không gắn liền điều kiện cải cách. Thôi thì đồng chí X ta cứ hứa đại cho xong chuyện. Vả lại, hình thức đối tác với Vịt cũng thay đổi từ 2013. Tiền vốn cho không và cho vay lãi suất thấp sẽ giảm mạnh. Thay vào đó là vay thương mại, vay làm ăn. Tức là phải làm thật chứ không phải cho vay rồi để Vịt ta ném vào chơi bạc tiếp.

Ngoài Biển Đông, chú Vịt như con Vịt thơ đang ngày càng mắc sâu vào cái bẫy “vàng và tốt” được chế tạo bằng nguyên liệu ý thức hệ. Từ nguyên liệu ấy, người ta chế tác ra quan hệ Song phương – Song phương theo kiểu có trên có dưới: Đày tớ (tức xứ Vịt) – Chủ nô (tức xứ Phương bắc) – Đấng tối cao (tức chủ thuyết chính trị của Cộng sản Trung Quốc).

Chỉ thiên nhiên mới là người bạn thủy chung, và không hề trục lợi từ con người

Chỉ thiên nhiên mới là người bạn thủy chung, và không hề trục lợi từ con người

Năm 2013 sẽ là năm bản lề với đồng chí X. Quyền lực của X sẽ ngày càng bị hạn chế, thậm chí tước bớt để chuyển cho những đồng chí vốn đã và đang lăm le giáng đòn. Ngay cả trong bọn tướng lĩnh đang xếp hàng rồng rắn xin sắc phong, lũ báo chí ngày đêm túc trực chờ được ban phát thì có nhiều kẻ đã ăn ở hai mang, thậm chí trở cờ, trở bút nhằm đón chủ mới.

Trước đây, đứa nào mở mồm phạm đến đồng chí X thì nhẹ ra bị báo chí đánh hội đồng, nặng thì bị an ninh dần cho tới bến. Nay, có đứa réo chửi tận sân mà vẫn phải im re bà rè cho lành chuyện. Giậu đổ bìm leo, cái ban Đảng chuyên lo chuyện ăn nói phát ngôn, lúc trước còn là chỗ thân thuộc, nay vừa mang bảo kiếm vào trảm một đệ tử của X ngay giữa Sài Gòn, một tại Hà Thành và vài đệ nữa đang nằm im thúc thủ chờ tới lúc bị xin tí tiết.

Những bầy tôi vị lợi thường núp váy – mượn danh, trước thì tán dương cổ vũ nay thì than phận hèn đức mỏng chẳng dám to mồm bênh vực X nữa. Loại này đông lắm, đập một nhát thì không chết hết được, nhưng không đập thì nó lại muốn dìm mình để lấy công với “thần tượng” mới.

Ở đời phương tiện luôn khác với mục đích, kể cả là phương tiện X. Dân gian vẫn nhắc nhau “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”, và “Đừng hối tiếc hôm qua, đừng lảng tránh hôm nay và đừng chờ đợi ngày mai”, kể cả cái ngày mai đó không còn chỗ dung thân.

15/12/2012

ncphuong trích lược và đặt tên bài viết

http://caunhattan.wordpress.com/2012/12/11/dong-chi-x-voi-vien-canh-day-thach-thuc/

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s