GS Châu nói về dối trá và đớn hèn

Biểu hiện thì có nhiều, nhưng sự thật chỉ có một mà thôi

Biểu hiện thì nhiều, nhưng sự thật chỉ có một mà thôi

ncphuong – Đại văn hào Rabindranath Tagore đã từng nói “Biểu hiện thì nhiều, nhưng sự thật chỉ có một mà thôi”. Nếu vậy, mọi biểu hiện đều là dối trá, cho dù vẫn có những biểu hiện gần với sự thật nhất. Và, liệu chúng ta có cần phải thủ tiêu dối trá, hay hãy để xã hội tự đào thải nó, giống như thiên nhiên đang tự đào thải sự sống loài người?
Giáo sư Ngô Bảo Châu đã có câu trả lời xác đáng, rằng “thức ăn cho tâm hồn của con người chính là sự thật“, còn cổ nhân có câu “con chim sắp chết thì tiếng kêu thương, con người sắp chết thì tiếng nói thật”. Một xã hội sắp chết cũng sẽ nói thật, dù phải trải qua sự chém giết lẫn nhau và tạo ra đầy rẫy đau thương.

Dưới đây xin trích lược phần đầu bài viết “Giữ ký ức” của GS. Ngô Bảo Châu trên trang thichhoctoan.net của mình.

GS. Ngô Bảo Châu ( thichhoctoan.net )Một người bạn Pháp, sống ở Đức từ hơn ba chục năm nay, nói với tôi về thái độ dũng cảm của người Đức khi phải đối mặt với ký ức đen tối của dân tộc mình, so sánh với sự thiếu dũng cảm của người Pháp. Bà nói rằng, ở Essen nơi bà sống, vùng bắc sông Ranh, học sinh trung học được giao việc, như bài tập về nhà, đi điều tra trong khu phố nơi mình đang sống đã từng có những gia đình Do thái nào sinh sống, họ đã bị Đức quốc xã bắt đi như thế nào, họ đã chết ở trại tập trung như thế nào. Ký ức về một trong những tội ác kinh khủng nhất trong lịch sử nhân loại cần được làm sống lại, không chỉ qua những trang sách lịch sử, mà cả bởi những ngôi nhà, những khu phố thân quen. Cần phải mở toang những cánh cửa cứ muốn khép lên số phận những con người đã từng bị đối xử như súc vật.

Ký ức đen tối của dân tộc là một nỗi đau qua lớn đối với tâm hồn trẻ thơ. Một đứa trẻ còn ở tuổi cắp sách tới trường không có trách nhiệm với những tội ác mà ông cha nó đã phạm. Liệu có cần thiết hay không khuấy lên cái nỗi đau đó, làm sống lại cái nỗi đau đó qua từng năm tháng, qua từng thế hệ. Tại sao người lớn muốn làm đau trẻ con với ký ức về tội ác xảy ra nửa thế kỷ trước khi chúng ra đời. Tại sao trẻ con không được quyền sống một cuộc sống hồn nhiên, tin tưởng rằng đất nước mình luôn luôn tươi đẹp, cha ông mình không làm điều gì mà mình phải cảm thấy xấu hổ…

GS. Ngô Bảo Châu nói "con người trở nên đớn hèn khi sống với dối trá"

GS. Ngô Bảo Châu nói “con người trở nên đớn hèn khi sống với dối trá

Với tôi, lý do ở đây là dân tộc Đức là một dân tộc đã trưởng thành, người Đức muốn con mình trở thành thành viên của một dân tộc trưởng thành. Mỗi người thừa kế từ cha ông mình tài sản hữu hình là nhà cửa, đường sá, tài sản vô hình là thể chế xã hội, là nền tảng đạo đức, tài sản tâm hồn là ký ức cả vinh quang và nhục nhã. Cái làm nên lòng yêu nước chính là việc cùng thừa kế, cùng chia sẻ những tài sản đó, có cái hữu hình, cái vô hình, có cái vinh quang và cái nhục nhã. Tại sao không lờ những gì nhục nhã, chỉ lưu lại lại những gì vinh quang, ngọt ngào? Người Đức có lẽ hiểu rất rõ rằng thức ăn cho tâm hồn con người chính là sự thật. Những dân tộc quen nấu sự dối trá cho mình ăn, sẽ dần dần quen với sự bạc nhược, sự đớn hèn của chính mình. Thế nhưng người ta vẫn thích nấu sự dối trá cho mình ăn. Vì sự thật nhiều khi không có lợi, hoặc là cứng quá, không tốt cho răng lợi…

Gần đây, nhà báo Huy Đức, tác giả của bộ sách Bên Thắng cuộc cũng nói về chuyện sự thật cần phải được nói ra cho dù nó có cay đắng tới đâu. Huy Đức nói sự thật sẽ giúp các nhà lãnh đạo hiện nay tránh mắc lại sai lầm như trong quá khứ và có một hướng đi tốt đẹp hơn cho hiện tại và tương lai. Đúng vậy, nếu không biết sự thật thì làm sao ta biết mình đang ở đâu và làm sao ta biết bước tiếp theo là gì để mà tiến lên?

Còn blogger, nhà báo Trương Duy Nhất chỉ trích một số lãnh đạo Việt Nam “hèn hạ” khi phải nói chệch tên ủy viên Bộ chính trị bị đề nghị kỷ luật là “đồng chí X”.

Nhà báo Nguyễn Hùng từ BBC thì nói “Sự dối trá trong xã hội cộng sản tồn tại như một định chế và được bảo kê để tồn tại và phát triển.”  Định chế đó nhắm tới cả quá khứ, hiện tại và tương lai.

Nhiều nhà báo Nga đã chỉ ra rằng những gì đăng tải trên tờ Pravda (cơ quan ngôn luận của đảng cộng sản Liên Xô) phải được đọc với sự thận trọng. Những lời khen luôn đáng nghi ngờ, còn người bị chê lại đồng nghĩa với người có tài. Ngày nay, có lẽ điều duy nhất mà Pravda và đảng cộng sản Liên Xô có thể chỉ bảo cho đảng cộng sản Việt Nam là “sự bảo kê sẽ không thể vĩnh viễn”. Bởi vì, dù đảng cộng sản Liên Xô đã hao tiền tốn của, hòng làm cho sự thật chết đi “vĩnh viễn”, nhưng nó đã lập tức sống lại, ngay khi Đảng Cộng sản Liên Xô băng hà… Hehe

Cũng cần nói thêm rằng, phát biểu của GS. Ngô Bảo Châu không phải là một triết lý cao xa, nó chỉ nói những gì đúng với bản chất của cuộc sống con người, đồng thời nhấn mạnh vào giá trị ứng dụng của khai thác sự thật, phổ biến sự thật và lấy sự thật làm chuẩn mực sống mà thôi.

21/01/2013
ncphuong sưu tầm và trích lược

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s