Lái gió dạy con

Con ơi, Bồ Tát "thật" thì không đời nào ác như vậy được đâu.

Lái gió: Con ơi, Phật bà “thật” thì không đời nào ác như vậy được đâu…

Người buôn gió – Tí Hớn đọc Sự Tích Con Tu Hú. Chuyện kể về hai nhà tu hành có tên Kiên Nhẫn và Bất Nhẫn. Kiên Nhẫn thì đắc đạo luôn, còn Bất Nhẫn tu mãi thế nào cũng không được. Ngồi thiền 3 năm, chim làm tổ cả trên đầu, còn mười ngày nữa mong thành chính quả thì chim mẹ đi kiếm mồi chui vào bông sen, bông sen đêm đến khép lại thế là chim mẹ bị giam hôm sau mới về.  Đêm đến họ hàng nhà chim cãi nhau ỏm tỏi trên đầu Bất Nhẫn, khiến Bất Nhẫn nổi giận giơ tay giật phắt cái tổ chim xuống đất. Thế là công toi.

Bất Nhẫn xin Phật Bà Quan Âm cho tu lại. Lần này Bất Nhẫn làm người lái đò không công trên sông. Khi nào chở xong số lượng người nhất định sẽ thành chính quả. Ngày nọ còn hai người nữa thì đến con số ấy. Đó là người phụ nữ vợ quan và cậu ấm. Hôm đó mưa to, sóng lớn, Bất Nhẫn chở hai mẹ con khó nhọc lắm mới qua sông. Đến nơi bà ta kêu quên hộp trang điểm, Bất Nhẫn quay về lấy, lấy xong bà lại kêu quên đôi giày, Bất Nhẫn quay qua sông lúc giông bão để lấy, xong bà lại quên cái khăn. Lúc này Bất Nhẫn giận mắng bà ta mấy câu. Bà ta vội hiện nguyên hình là Phật Bà Quan Âm trách Bất Nhẫn rồi biến Bất Nhẫn thành con chim Tu hú.

Lái Gió hỏi: Con thấy gì ở câu chuyện?

Tí Hớn đáp: Con hiểu rồi, nghĩa là mình phải kiên nhẫn, không được nóng nẩy, phải làm cho xong việc.

Lái Gió khen: Con nói đúng, mình sống làm gì cũng phải kiên nhẫn để được mục đích cuối cùng mình đặt ra. Nhưng câu chuyện này ngoài điều con rút ra được, con phải xem kỹ còn cái gì đáng thắc mắc nữa chứ?

Tí Hớn: Con đang nghĩ con chim Tu Hú là gì?

Lái Gió đáp: Chỉ là một loài chim trong rừng thôi. Con đọc câu chuyện này, con có thấy kể Kiên Nhẫn tu thế nào không? Tí Hớn nói: Kiên Nhẫn cùng tu với Bất Nhẫn và thành chính quả, nhưng tu thế nào thì không thấy nói.

Giờ nói chuyện Bất Nhẫn với lần tu cuối cùng là chèo đò, thử hỏi nếu Bất Nhẫn quay lại lấy khăn rồi, lấy giầy xong thì bà kia lại bảo quên cái lược, rồi lại quên cái gương, quên hộp kim chỉ, quên trâm cài đầu… thì sao? Chả có gì chứng minh được lấy cái gì là cuối cùng cả. Khi Bất Nhẫn mắng lại thì lâp tức bà ta biến thành Phật Bà và hoá phép ngay Bất Nhẫn thành còn Tu hú với ý chế nhạo cái việc tu của Bất Nhẫn.

Vậy thì Phật Bà ở đây không chắc đã đúng là Phật Bà trong đạo nhà Phật mà bà Nội thường theo. Phật Bà ở đây là đại diện cho quyền lực độc tài mà bọn viết văn của chúng tạo ra. Muốn thể hiện sự độc tài của mình, quyết định đúng sai thế nào là do độc tài. Chúng thích cho người nào được thì được, người nào không thích chúng hành hạ, hạch sách các kiểu đến lúc người ta tuyệt vọng lỡ lời. Lập tức chúng khép người ta vào tội và xử ngay, trong trường hợp này Phật Bà đã xử ngay là chấm dứt kiếp người của Bất Nhẫn và bắt chịu kiếp Tu hú. Một cách hành xử như là có tính toán từ đầu, không cho Bất Nhẫn thành chính quả, chỉ mong hãm hại Bất Nhẫn bằng được. Câu chuyện này bọn độc tài muốn mọi người biết là: dù chúng có bảo gì thì cũng phải kiên nhẫn mà làm theo. Còn không chịu làm theo thì sẽ bị hậu quả ngay. Chúng cải trang thành Phật Bà nhằm đe doạ nhân dân không được trái ý chúng. Chứ bố nghĩ Phật Bà thật sự không đời nào ác như vậy.

Tí Hớn trầm ngâm rồi nói: Vâng con cũng thấy vô lý, sao mà bắt Bất Nhẫn làm nhiều thế, rồi không được lại biến thành Tu hú, khổ thân Bất Nhẫn. Đúng không phải là Phật Bà thật đâu bố ạ.

Người buôn gió

http://proxyweb.com.es/browse.php?u=http%3A%2F%2Fnguoibuongio1972.multiply.com%2Fjournal%2Fitem%2F725%2F725&b=12

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s