Lê Quốc Quân và cuộc truy đuổi vòng quanh

Càng cố gắng tỏ ra tử tế, thì thể chế chính trị cộng sản càng dễ bộc lộ ra những điểm yếu chết người

Khi đã hiểu “luật chơi”, người ta sẽ không khó để làm cho việc thống nhất chỉ huy cả Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp bộc lộ ra bản chất lưu manh của sự chỉ huy ấy

ncphuong –  Theo VOA, ba luật sư bảo chữa cho ông Quân tại phiên sơ thẩm tới đây gồm luật sư Hà Huy Sơn, Trần Thu Nam, và Bùi Quang Nghiêm. ông Quân bị quy kết tội danh “trốn thuế” theo điều 161 bộ luật Hình sự và phiên tòa dự kiến diễn ra ngày 9/7/2013 tại Tòa án TP. Hà Nội. Theo các Luật sư bào chữa, chi cục thuế quận Cầu Giấy là nguyên đơn trong vụ án này.

Điều hài hước ở đây là, trước khi bị bắt để “điều tra”, Cty do Lê Quốc Quân làm giám đốc không hề nhận được bất kỳ yêu cầu giải trình hay lời cảnh báo nào từ phía Chi cục thuế. Trong khi đó, cảnh báo, nhắc nhở và đôn đốc nộp thuế lại là trách nhiệm của Chi cục thuế quận Cầu Giấy.

Không biết các Luật sư bào chữa đã cân nhắc tới luận điểm này hay không?

Nếu các Luật sư nắm được luận điểm vừa nêu, kết hợp với những “bằng chứng tự tạo một cách thiếu căn cứ” của cơ quan điều tra Công an TP. Hà Nội, thì đủ căn cứ để khẳng định Chi cục thuế Cầu Giấy vừa thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng, vừa phạm tội “vu khống”. Đồng thời, bản thân cơ quan điều tra Công an TP. Hà Nội cũng là người “thiếu trách nhiệm” và phạm tội “đồng lõa”. Rồi Tòa án và Viện kiểm sát TP. Hà Nội cũng cần giải trình lý do vì sao không giải quyết khiếu nại của các Luật sư? Rõ ràng có rất nhiều sai phạm nối tiếp nhau của các cơ quan được gọi là “bảo vệ và thi hành pháp luật“.

Thật vậy, khi đã hiểu “luật chơi”, người ta sẽ không khó để làm cho việc thống nhất chỉ huy cả Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp tự mình bộc lộ ra bản chất lưu manh của sự chỉ huy ấy. Nếu thể chế chính trị ấy vẫn cố gắng chứng tỏ mình ưu việt, tử tế bằng cách tạo ra các điều luật, bằng nói dối dối và vu khống,… thì bản chất lưu manh lại càng dễ lộ rõ hơn.

Blog J.B Nguyễn Hữu Vinh – Ngày 27/12/2012, Luật sư Lê Quốc Quân bị bắt. Việc bắt Lê Quốc Quân không phải chuyện lạ. Bởi đây là lần thứ 3 Lê Quốc Quân bị bắt vào nhà giam. Khác với hai lần trước, những lý do bắt bớ Lê Quốc Quân là “tổ chức hoạt động lật đổ chính quyền nhân dân” và “gây rối trật tự công cộng”, lần này, lý do bắt là “tội trốn thuế” – một tội danh nghe qua rất “bình thường” ở Việt Nam. Nhưng đối với Lê Quốc Quân, đây là cả một câu chuyện có quá trình dài.

Ngày 7/3/2007, Lê Quốc Quân bị bắt, tận ngày 19/3/2007 mới bị khởi tố theo điều 79 tội “tổ chức hoạt động lật đổ chính quyền nhân dân”. Sau 3 tháng, anh được trả tự do với bản tin trên báo chí rằng: “Trong quá trình tạm giam để điều tra, Lê Quốc Quân đã thành khẩn, xin được khoan hồng và có đơn trình bày. Vì vậy sáng 16/6, Lê Quốc Quân đã được cơ quan bảo vệ pháp luật thả về đoàn tụ gia đình”mặc dù đến ngày 25/10/2007, mới có quyết định đình chỉ điều tra bị can. Thực ra, ai cũng biết Lê Quốc Quân đã được thả ra không vì sự nhân đạo quá mức của nhà nước, mà chỉ là vì áp lực mạnh mẽ khi Nguyễn Minh Triết, chủ tịch nước muốn sang thăm Hoa Kỳ.

Ngày 4/4/2011 khi đang đi đến xem phiên tòa công khai xử sơ thẩm Cù Huy Hà Vũ Lê Quốc Quân lại bị bắt cùng với bác sĩ Phạm Hồng Sơn vì tội “gây rối trật tự công cộng”. Quá trình bắt giữ vụ này, dưới con mắt chứng kiến của không biết bao nhiêu người dân đi tham dự phiên tòa với video và chứng cứ đầy đủ rằng việc bắt bớ này hoàn toàn tùy tiện và có chủ đích đen tối. Một phong trào ủng hộ những người bị bắt bớ đã dấy lên khắp nơi. Sau 10 ngày giam giữ, Lê Quốc Quân lại được thả ra và kèm theo cái gọi là “Quyết định cảnh cáo”. Ngày 27/11/2011. Lê Quốc Quân lại bị nhận “Quyết định cảnh cáo” vì đã dám đi biểu tình ủng hộ Thủ tướng đề nghị có luật biểu tình.

Và điểm nút là ngày 27/12/2012, Lê Quốc Quân bị bắt vì tội trốn thuế, sau khi người em ruột của Quân cũng đã bị bắt giam mấy tháng trước đó để “điều tra”.

Như vậy, tội danh “trốn thuế” xem ra hữu hiệu hơn lý do “hai bao cao su đã qua sử dụng” trong vụ Cù Huy Hà Vũ. Và con đường đến trại giam của Lê Quốc Quân khá lòng vòng. Nhưng cuối cùng, thì Lê Quốc Quân, một người ưa các hoạt động xã hội, quan tâm đến tình hình đất nước, biên giới, hải đảo và là người có nhiều đóng góp công sức cho cộng đồng công giáo cũng đi đến cái đích được soạn sẵn, nhà tù cộng sản.

“Trốn thuế” hay “hai bao cao su”?

Ở nước ngoài, trốn thuế là một tội danh nặng nề. Còn ở Việt Nam, doanh nghiệp trốn thuế là “chuyện thường ngày ở… khắp nơi”. Đến mức độ báo chí nhà nước phải kêu lên là quá nhiều doanh nghiệp trốn thuế. Ngày 3/6/2013 Báo Dân Trí có bản tin: “TP.HCM: Gần 1.300 doanh nghiệp bỏ trốn, “xù” luôn tiền thuế” với số tiền bị “xù” trên 900 tỷ đồng, còn số tiền phạt và truy thu hơn 6.000 tỷ, Đài tiếng nói Việt Nam thì viết: “Nhiều doanh nghiệp dùng thủ thuật để trốn thuế”,…

Do vậy, khi bị bắt về tội “Trốn thuế” người dân thường dễ tin hơn là tội “tổ chức lật đổ chính quyền nhân dân”. Bởi vì, ở VN đã hình thành một tâm lý từ rất xưa, nghiễm nhiên thành một quy luật xã hội rằng đã doanh nghiệp, hẳn nhiên trốn thuế.

Thế nhưng, việc tận dụng tội danh này trong một số vụ án nhằm lấy cớ bắt người đã lộ liễu đến mức người dân nghe qua là cảnh giác, nhất là đối với các đối tượng, những người yêu dân chủ, muốn có những đổi thay về chính trị. Điển hình là vụ án Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải, một người đi đầu trong các cuộc xuống đường chống Trung Quốc xâm lược và là một Blogger.

Ngày 20/4/2008, Công an quận 3 Sài Gòn bắt Nguyễn Văn Hải tại Đà Lạt. Ông bị đưa ra tòa tuyên 30 tháng tù vì tội trốn thuế. Bản án đã gây một làn sóng dư luận nghi ngờ tính trung thực của hành vi khởi tố và xét xử. Nhưng, phía nhà nước vẫn nghênh ngang: Ông Hải bị tù vì tội trốn thuế mà thôi.

Bản tin này có từ

Hình chụp Bản tin của Petrotimes

Nhưng, cha ông đã dạy “Nói dối hay cùng”. Sau đó, một bản tin của báo Petrotimes đăng tin: “Ngày 20/4/2008, Nguyễn Văn Hải bị bắt vì tội tuyên truyền chống phá nhà nước CHXHCNVN”. Đến đây, tội danh “trốn thuế” đã được chứng minh chỉ là cái cớ. Thế rồi mãn hạn tù, nhưng dường như chưa yên tâm thả ra, ông Hải tiếp tục bị nhốt để ra tòa tiếp vì tội “tuyên truyền chống phá nhà nước” thêm 12 năm tù.

Người dân thừa biết, nếu không có tội danh “trốn thuế” cho Điếu Cày, thì sẽ có “hai bao cao su đã qua sử dụng” như với Cù Huy Hà Vũ. Để rồi người dân lại được sáng tỏ thêm về cái gọi là “pháp quyền XHCN“.

Với Ls Lê Quốc Quân, có vẻ như tội danh trốn thuế cũng đã được lặp lại làm cái cớ bắt giữ. Màn kịch cũ lại được đưa ra diễn lại ở Hà Nội, nhân vật chính đã thay đổi nhưng cùng chung kịch bản.

Lê Quốc Quân đã bị bắt vì trốn thuế như thế nào?

Hình của dantri.com.vn: Kinh tế khó khăn nên nhiều DN nợ thuế đến hàng tỷ đồng

Hình của dantri.com.vn: Kinh tế khó khăn, nên nợ thuế của các doanh nghiệp lên nhiều tỷ đồng

 Trước khi Lê Quốc Quân bị bắt, em trai Quân là doanh nhân Lê Đình Quản đã bị bắt giữ, khám xét đồ đạc cùng với các nhân viên một công ty khác. Sau một thời gian, nhiều người trong công ty cùng bị bắt.

Việc bắt giữ khẩn cấp một giám đốc vì trốn thuế với số tiền được nêu ra là 437,5 triệu đồng có ý nghĩa gì khi ngay cũng thời gian đó, một vụ án khác đã được đưa ra xét xử với tội danh trốn thuế hàng chục tỷ đồng được xử án treo? Thậm chí với kẻ chủ mưu vụ án cũng không bị bắt giữ mà chỉ “cấm đi khỏi nơi cư trú”.

Thật nực cười, vụ án này lại được chính tờ báo của Công an TP. Hà Nội đăng tải.

Lẽ nào cơ quan điều tra Thành phố Hà Nội không đọc bản tin này để thấy rằng giữa con số hàng chục tỷ đồng có thật và 437,5 triệu đồng đang điều tra lại cần có sự xử lý khác biệt? Hỏi cũng có nghĩa là trả lời cho những ai còn nghi ngờ về lý do “trốn thuế” trong vụ án này.

Điều tra? Án tại Hồ sơ?

Bản Cáo trạng của Viện KSND Thành phố Hà Nội đưa ra trong vụ án Lê Quốc Quân trốn thuế, cho người ta thấy cách điều tra của các cơ quan công an Hà Nội “công phu và tỉ mỉ” đến mức hài hước. Không rõ với phương thức điều tra này, số tiền 437,5 triệu trốn thuế kia (nếu có), có đủ cho phục vụ một phần nhỏ công việc điều tra đó?

Điều đáng nói là, dù một người ít hiểu biết về pháp luật, nhưng xem cái cách mà người ta lập hồ sơ và tạo “bằng chứng” thì chẳng có người dân nào thoát khỏi tội “trốn thuế”, một khi Phòng cảnh sát Kinh tế, Công an TP. Hà Nội cần bắt.

Này nhé, bạn ăn ba Tô Phở, mỗi Tô 50 ngàn đồng, bạn trả tiền 150 ngàn và lấy hóa đơn hẳn hoi. Nhưng, khi cơ quan điều tra đến, họ sẽ nói rằng,  “giá thị trường” mỗi Tô Phở chỉ đáng giá 20 ngàn, như vậy ba Tô chỉ 60 ngàn và dù bạn có hóa đơn, giấy tờ chứng minh đầy đủ là đã trả tiền, thì bạn vẫn bi kết tội kê khống 90 ngàn để… trốn thuế. Vì sao ư? Lời khai của những người được Công an triệu tập sẽ là bằng chứng chứng minh “giá thị trường” mỗi Tô Phở chỉ đáng giá 20 ngàn đồng. Còn việc anh đã trả 150 ngàn là chuyện không cần biết?

Theo cách tương tự, Công ty Giải pháp Việt Nam thuê các chuyên gia, có hợp đồng đầy đủ, giấy tờ chi tiền, nhận tiền với chữ ký từng cá nhân… phù hợp pháp luật. Thế nhưng, Công an “triệu tập làm việc” và người bị triệu tập khai rằng họ đã không nhận đủ số tiền đó. Vậy là công ty bị kết tội ghi khống để trốn thuế mà không cần biết phía chi tiền có đồng ý đối chất hoặc thừa nhận việc đó là có hay không. Như vậy, những hợp đồng, những chữ ký của chính những người đã nhận tiền sẽ có giá trị hơn hay những lời khai của từng người khi một mình họ đối diện với cán bộ điều tra tại cơ quan Công an có giá trị hơn?

Theo cách nghĩ đơn giản nhất của người dân, khi ký chữ ký của mình, người ký phải chịu trách nhiệm pháp lý về chữ ký đó. Việc anh ký nhận 10 triệu đồng, nhưng anh chỉ nhận một triệu, đó là lỗi và là trách nhiệm của anh mà cơ quan pháp luật không thể vì thế mà truy tội người chi tiền.

Cũng theo cáo trạng của Viện kiểm sát TP. Hà Nội, một số giao dịch, mua bán hàng hóa được thể hiện rõ ràng bằng hóa đơn, hợp đồng… thế nhưng khi Công an điều tra và nhận được lời khai rằng không có các giao dịch. Thế là tội đổ lên đầu người mua bất kể ý kiến của người mua ra sao.

Vậy về pháp lý, những hóa đơn đó nói lên điều gì? Việc xuất hàng, nhận tiền được xác nhận đầy đủ bằng chữ ký và con dấu có giá trị gì trong quá trình hoạt động của doanh nghiệp và xã hội, hay chỉ phụ thuộc vào ý muốn của cơ quan điều tra coi đó có là chứng cứ hay không?

Trong khi đó, Bộ luật Tố tụng hình sự ghi rõ:

Điều 72. Lời khai của bị can, bị cáo
1. Bị can, bị cáo trình bày về những tình tiết của vụ án.
2. Lời nhận tội của bị can, bị cáo chỉ có thể được coi là chứng cứ, nếu phù hợp với các chứng cứ khác của vụ án.
Không được dùng lời nhận tội của bị can, bị cáo làm chứng cứ duy nhất để kết tội.

Đọc bản cáo trạng của Viện kiểm sát nhân dân Hà Nội trong vụ án này, dù không có chuyên môn về luật pháp, người ta cũng không khỏi có những nghi ngờ cần thiết cho sự minh bạch và công lý ở quá trình điều tra, kết tội ở đây. Hầu hết những kết tội của cơ quan điều tra là căn cứ vào lời khai, bỏ qua tất cả những giấy tờ, hợp đồng, hóa đơn có giá trị pháp lý, nhằm kết tội Lê Quốc Quân là giám đốc Công ty? Trong khi đó, chính nạn nhân là Lê Quốc Quân đã không hề được có ý kiến gì nêu ra tại đây?

Vậy đây là pháp luật hay đòn thù khi mà Bộ luật Tố tụng hình sự đã ghi rõ: “Không được dùng lời nhận tội của bị can, bị cáo làm chứng cứ duy nhất để kết tội”.

Vở hài kịch sẽ đi đến đâu?

Sơ qua vài chi tiết trong vụ án này, để thấy rõ hơn cái lý do bị bắt về tội “trốn thuế” của Lê Quốc Quân. Ở đó, là cả một quá trình công phu, tỉ mỉ và là con đường vòng vo đưa Lê Quốc Quân đi đến nhà tù, sau hàng loạt lượt bắt bớ, giam giữ đã không thành công.

Chúng ta hãy chờ xem cái gọi là  “pháp quyền XHCN” liệu có ưu việt đến mức “không cần tam quyền phân lập” như TBT Nguyễn Phú Trọng đã tuyên bố.

Hà Nội, ngày Báo chí Việt Nam, 21/6/2013

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s