Cứt đái là thứ dơ bẩn, nhưng tốt cho cây trồng

Nguyên Giáo sư - Tiến sĩ Mác Lê (tốt nghiệp từ Liên Xô) - Trưởng Ban Tuyên giáo TW Chí Phèo

Giáo sư – Tiến sĩ Mác Lê (tốt nghiệp từ Liên Xô) –  Nguyên Trưởng Ban Tuyên giáo TW Chí Phèo

“Tuyên truyền” không thể cải biến mùi vị và biến cứt đái thành món ăn được. Cùng lắm, có chăng, nó chỉ giúp người nông dân biết cách sử dụng cứt đái thế nào thì tốt nhất cho cây trồng mà thôi. Theo nghĩa ấy, “tuyên truyền” không thể giỏi bằng các kỹ sư canh nông được, và “tuyên truyền” phải sống dựa vào lao động của người khác nói chung, dựa vào cứt đái nói riêng. Đó là Thực tế thứ nhất.

Thực tế thứ hai: những kẻ làm “tuyên giáo” luôn nhân danh bảo vệ quyền lợi của Đảng để sẵn sàng thay đổi sự thật, chà đạp sự thật. Và sau hơn nửa thể kỷ thường xuyên áp dụng, “sợ sự thật” là hậu quả tất yếu của Hệ thống chính trị tại VN hiện nay. Chỉ sự thật thôi đã khiến ông run sợ rồi thì tôi không bao giờ tin ông là một chính quyền mạnh.

Mang trại tù và còng số 8 ra để chứng minh mình mạnh ư? Thật vậy, khi con chó tấn công kẻ trộm, nó thường không sủa, cũng chẳng cần nhe răng cảnh báo; Còn khi con chó nhe răng cảnh báo và sủa vang thì bản thân nó đang cần sự giúp đỡ của chủ nhà. Còng số 8 và hệ thống nhà tù, nó cho biết, hoàn cảnh của chính quyền tương tự hoàn cảnh của chó nhe răng.

Thực tế thứ ba: người làm “tuyên giáo – tuyên truyền” không chịu trách nhiệm về hậu quả do mình gây ra. Vì họ nhân danh “bảo vệ chính quyền”, cho nên khi một viên chức nào đó bày tỏ sự không đồng tình với ý kiến “định hướng” của kẻ làm tuyên giáo, họ rất dễ bị quy chụp cho tội danh “chống chính quyền”, vì vậy mọi đối tượng trong bộ máy chính quyền buộc phải làm theo chỉ đạo của đám ma cô – tuyên giáo “bên cánh gà”. Trong khi đó, các tổ chức, cá nhân trong hệ thống chính quyền lại luôn phải hứng chịu trách nhiệm với hành động của mình. Có rất nhiều ví dụ để dẫn chứng, nhưng chỉ xin nêu ví dụ gần đây nhất: Ban tuyên truyền TW là người chỉ đạo vụ thu hồi bằng Thạc sĩ của cô Đỗ Thị Thoan, nhưng Hiệu trưởng trường ĐH Sư phạm 1 Hà Nội lại là người ký quyết định thu hồi, còn tay PGS-TS Phan Trọng Thưởng thì có nhiệm vụ triển khai sự “đểu cáng” của Ban tuyên truyền TW thành các “phê bình văn học”. Ở góc độ này, có lẽ chúng ta nên đồng cảm và chia sẻ với PGS-TS Phan Trọng Thưởng, đặc biệt là hành động công bố bản nhận xét của ông về luận văn của Đỗ Thị Thoan thực chất chỉ để giải tỏa sự bức xúc lương tâm mà thôi.

Thực ra, người viết này không tin Hiệu trưởng trường ĐH Sư phạm 1 Hà Nội và PGS-TS Phan Trọng Thưởng lại không hiểu rõ sự “khốn nạn” của mấy ông/bà làm tuyên giáo. Tuy nhiên, nếu không muốn tình hình xấu thêm cho cá nhân mình, các ông đã phải hành động như những kẻ “vô học”. Bởi vì, hai vị Giáo sư TS nói trên chắc chắn đã từng nghe vị Giáo sư-Tiến sĩ triết học Mác Lê (Bảo vệ ở Liên Xô) –  Cựu Trưởng Ban Tuyên Giáo TW Chí Phèo đã từng nói “Cứt đái tuy thối, tuy dơ bẩn, nhưng lại tốt cho cây trồng và có lợi cho tuyên truyền, nếu như mô tả cứt đái như là món ăn thơm ngon-bổ dưỡng là một nhiệm vụ”.

Như đã biết, tâm lý tội phạm là một môn học trong các trường an ninh, cho dù tội phạm là thứ cần hạn chế tối đa. Nếu vậy, không thể tìm ra bất kỳ lý do chính đáng nào để thu hồi bằng Thạc sĩ của cô Đỗ Thị Thoan. Còn nếu nhân danh “bảo vệ chính quyền”, bản thân người viết này có thể quy chụp mọi giáo trình Đại học và trên Đại học là “chống chính quyền”, đặc biệt là các ngành khoa học xã hội-văn chương, tất nhiên trừ Giáo trình Mác-Lê. Đơn giản vì, đã từng có cậu lính “ăn miếng cơm cháy” tại nhà bếp bị quy tội “làm giảm sức chiến đấu của bộ đội” ==> bị thua trận ==> mất nước ==> phạm tội “phản bội tổ quốc”…

TP. HN, ngày 29/4/2014

ncphuong

Tham khảo bài trả lời phỏng vấn của GSTSKH Phạm Xuân Yêm với Đài RFI tại đây:

http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20140428-tu-do-hoc-thuat-qua-vu-do-thi-thoan

One thought on “Cứt đái là thứ dơ bẩn, nhưng tốt cho cây trồng

  1. Thư ngỏ của bạn đọc bình luận về bài viết của TS.Từ Văn Nhũ, nguyên Phó Chánh Tòa án nhân dân tối cao được một số tờ báo mạng đăng tải.
    http://www.baotinnhanh.vn/vi-VN/t221c329p214461/Thu-ngo-gui-Ong-font-stylebackgroundcolor-ffff00bTS-Tu-Van-Nhubfont-nguyen-Pho-Chanh-an-Toa-an-nhan-dan-toi-cao.htm

    Thư ngỏ gửi Ông TS. Từ Văn Nhũ, nguyên Phó Chánh án Tòa án nhân dân tối cao
    Ngày 01/6/2014, tôi có đọc bài viết với tiêu đề “Nguyên Phó Chánh án Tòa án nhân dân tối cao phân tích pháp lý vụ “bầu Kiên” trên báo điện tử Pháp luật Online, được một số trang mạng đăng lại. Bài báo đã nêu TS. Từ Văn Nhũ, nguyên Phó Chánh án Tòa án nhân dân tối cao đã nêu quan điểm cá nhân đối với việc đánh giá chứng cứ về tội danh lừa đảo chiếm đoạt tài sản của bị cáo Nguyễn Đức Kiên và đồng phạm do có hành vi chỉ đạo công ty cổ phần đầu tư ACB Hà Nội (ACBI) chuyển nhượng số cổ phần đang thế chấp tại Ngân hàng ACB để nhận 264 tỷ đồng của Công ty TNHH MTV Thép Hòa Phát. Qua đó, ông cho rằng: “Khó có cơ sở để buộc hành vi của Nguyễn Đức Kiên phạm tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản theo Điều 139 Bộ luật hình sự” và “Các cơ quan tiến hành tố tụng cần xem xét, đánh giá lại căn cứ buộc tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản đối với bị cáo Nguyễn Đức Kiên theo đúng nguyên tắc khách quan, toàn diện để tránh dẫn đến việc kết án sai, gây hậu quả khó có thể khắc phục được”.

    TS. Từ Văn Nhũ, nguyên Phó Chánh án Tòa án nhân dân tối cao

    Tôi hết sức ngạc nhiên về cách đặt vấn đề cũng như nhận xét trên của ông Từ Văn Nhũ, qua theo dõi phiên tòa những ngày vừa qua và những gì đã nêu trong cáo trạng của Viện kiểm sát nhân dân tối cao mà được các báo đã thông tin. Ông có biết, ngày 11/5/2010, Nguyễn Đức Kiên đã chỉ đạo Trần Ngọc Thanh, Giám đốc Công ty ACBI ký hợp đồng thế chấp 22.497.000 cổ phần thuộc sở hữu của Công ty ACBI tại Công ty cổ phần Thép Hòa Phát thuộc tập đoàn Hòa Phát cho Ngân hàng ACB để bảo đảm cho việc phát hành 800 tỷ đồng trái phiếu của Công ty ACBI. Thế nhưng, ngày 21/5/2012, cũng lại Nguyễn Đức Kiên đã chỉ đạo Công ty ACBI ký hợp đồng bán 20.000.000 cổ phần trong tổng số 22.497.000 cổ phần đang được thế chấp nêu trên cho Công ty TNHH MTV Thép Hòa Phát với giá 264 tỷ đồng. Tại hợp đồng mua bán, Công ty ACBI cam kết: “đảm bảo số cổ phần và quyền tiếp tục góp vốn và các quyền và lợi ích khác có liên quan được chuyển nhượng, chuyển giao cho Công ty TNHH MTV Thép Hòa Phát đầy đủ theo hợp đồng này thuộc sở hữu hợp pháp của Công ty ACBI, chưa chuyển nhượng và không có tranh chấp hoặc thực hiện bất kỳ nghĩa vụ bảo đảm với bất kỳ tổ chức hoặc cá nhân nào”.

    Bằng hợp đồng này, Công ty TNHH MTV Thép Hòa Phát đã ba lần vào các ngày 19/6, 26/6 và 27/6/2012, chuyển cho Công ty ACBI 264 tỷ đồng. Ngay sau khi có được số tiền này, Nguyễn Đức Kiên đã sử dụng cá nhân 72,5 tỷ đồng, chuyển cho Nguyễn Thúy Hương (em gái Kiên) 53,4 tỷ đồng để gửi tiết kiệm, chuyển 22,8 tỷ đồng góp vốn vào Công ty TNHH MTV Thương mại và Đầu tư Liên Á Châu, số còn lại trả nợ cho Ngân hàng ACB.

    Thưa ông Từ Văn Nhũ, hành vi bán số cổ phần đang được thế chấp tại ngân hàng và cam kết với bên mua “không có tranh chấp hoặc thực hiện bất kỳ nghĩa vụ bảo đảm với bất kỳ tổ chức hoặc cá nhân nào” có phải là lừa đảo chiếm đoạt tài sản không? Giả sử ông trả tiền mua một ngôi nhà, mà ngôi nhà đó người bán đã thế chấp ngân hàng nhưng lại cam kết với ông rằng ngôi nhà đó không có tranh chấp và không thực hiện bất kỳ nghĩa vụ bảo đảm nào, ông có chấp nhận không và có coi đó là hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản không?

    Thưa TS. Từ Văn Nhũ, ông nên dành thời gian để suy ngẫm câu nói của cổ nhân “biết thì thưa thớt, không biết thì dựa cột mà nghe”! Tôi nghĩ đến đây, bạn đọc đã hiểu rõ bản chất lừa đảo, gian trá, xảo quyệt của Nguyễn Đức Kiên và những kẻ đồng lõa, dung túng cho tội phạm./.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s